Page loading ... Please wait.

 »Main Menu
 Trang chủ
 Xuất nhập khẩu
 Tin doanh nghiệp
 Tài chính ngân hàng
 Hội nhập-Phát triển
 Góc học tập
 CLB chuyên ngành
 CLB giải trí
 F-net Community
 Tìm kiếm
 For F-net Staff
 Nội quy F-net
 Nói về chúng tôi
 Giới thiệu về F-CMS
 »Radio Online
 VOV - channel 1
 VOV - channel 3
 Top hits channel
 Nikkei Radio
 Avex Musix online
 Rock 4 You
 IRadio Musix
 Classic Rock
 J-WAVE PM81.3
 Hot Metal Radio
 MegaRock Radio
 VTV1-TV
 VTV3-TV
 »Dinosaurs
Cô bé viết thư cho Bộ trưởng về cách dạy - học môn Sử, Địa
Bí quyết của một "tài năng lãnh đạo trẻ châu Á"
Cố gắng hết sức để không bao giờ phải hối hận về những gì mình đã làm
 »Từ điển online
Tra từ:

Sử dụng TĐ:




 
 »Online
There are 57 bạn đọc and 0 phóng viên online

Special Event » Articles
Thư gửi học sinh K41
16/02/2007 ( 975 lượt đọc )
Chào các bạn, thời gian trôi đi qua nhanh quá. Thế là một năm rồi mình không nói câu nói trên mỗi khi bước vào lớp học và ra về với câu: “Otukaresamadeshita”. Vậy là 4 năm rưỡi đã trôi qua, các bạn đã cầm tấm bằng tốt nghiệp ra trường với biết bao kỷ niệm nơi đây.

Với khóa K41 mình có thời gian gắn bó dài nhất trong các khóa mình từng dạy trước đây. Đầu tiên là những bài học phát âm chữ cái từ năm thứ nhất, tới những bài đọc hiểu khô khan ở năm thứ hai, rồi những lần phát biểu trên lớp dịch bài báo của năm thứ 3 thứ 4. Và giờ đây, ở một phương xa vào ngày đầu năm mới, mình bồi hồi nhớ lại khóa học gắn bó với mình biết bao kỷ niệm. Nào là những trò chơi trong lớp học, những buổi liên hoan nhân ngày nhà giáo, những câu hỏi hóc búa khó có thể trả lời và những buổi đi dã ngoại công viên đầy thú vị. Và rồi, những hình ảnh về những học trò năm xưa dần hiện lên trong tâm trí.

(...................) (1)

Mình muốn chia sẻ với các bạn một câu chuyện như là một hành trang mình gửi đến các bạn khi bước chân ra khỏi cánh cổng trường đại học. Hy vọng bài học cuối cùng này sẽ có ích cho các bạn.

Chuyện kể rằng một nhà diễn thuyết nổi tiếng bắt đầu buổi nói chuyện của mình bằng cách đưa ra một tờ 20 đô la. Nhìn xuống phía dưới đám đông, ông ta hỏi lớn: "Ai muốn tờ 20 đô la này?". Những cánh tay bắt đầu giơ lên. Nhà diễn thuyết lại nói: "Tôi sẽ đưa tờ 20 đô la này cho một người trong số các anh, nhưng trước hết hãy để tôi làm điều này". Nói rồi, ông ta vò nát tờ giấy bạc, và hỏi: "Ai vẫn muốn tờ giấy bạc này?". Vẫn có những cánh tay giơ lên.

"Tốt!" - nhà diễn thuyết tỏ vẻ hài lòng - "Vậy nếu tôi làm như thế này thì sao?". Ông vất tờ 20 đô la xuống đất và giẫm chân lên rồi nhặt lên, bây giờ nó trông thật nhàu nát và bẩn thỉu. "Bây giờ, ai vẫn muốn nó?". Vẫn có những cánh tay giơ lên dẫu có ít hơn so với lúc đầu.

"Các bạn thân mến, các bạn đã học được một bài học về giá trị. Bất kể những gì tôi đã làm với tờ giấy bạc này, các bạn vẫn muốn có nó bởi tất cả những điều đó chẳng làm giảm sút đi giá trị của tờ 20 đô la này chút nào. Nó vẫn có giá là 20 đô la"

Nhiều lần trong cuộc sống, chúng ta bị vấp ngã, thất bại, thậm chí "đi đến đường cùng'' chỉ vì những quyết định sai lầm hay hoàn cảnh đưa đẩy. Những lúc đó, chúng ta cứ nghĩ mình thật vô dụng. Không đâu bạn ạ! Hãy luôn tin rằng mỗi con người là một món quà của tạo hóa, và bạn chính là một món quà vô giá. Đừng bận tâm đến những gì đã xảy ra, kể cả những gì sẽ xảy ra, dù ở trong bất kỳ hoàn cảnh nào, bạn cũng sẽ không bao giờ mất đi giá trị của chính mình. Dù bạn sạch sẽ, tươm tất hay hôi hám, bẩn thỉu; trẻ trung, xinh đẹp hay nhăn nheo, già nua, bạn vẫn có ý nghĩa đối với những người yêu mến bạn.

Nhưng câu chuyện không dừng lại ở đây: Nhà diễn thuyết tiếp tục xé đôi tờ giấy bạc và hỏi lại "Ai muốn tờ 20 đô la này?" Số cánh tay giơ lên không còn bao nhiêu nhưng vẫn còn. Và đến cuối cùng, nếu nhà diễn thuyết đốt 1/2 tờ 20 đô la và hỏi: "Ai muốn tờ 20 đô la này?". Chắc chắn sẽ chẳng có ai mong muốn nữa. Trước những thất bại, không đánh mất đi giá trị của bản thân mình đã là điều phải làm, nhưng không phải ai cũng vò nát, dẫm lên cho nó xong. Hầu hết trong chúng ta khi phải đối mặt với khó khăn trong cuộc sống đều tìm đến sự hủy hoại, rượu, thuốc, đua xe, thú vui bản năng... Điều đó cũng giống như việc bạn xé đôi tờ giấy bạc hoặc đốt đi một phần cuộc đời mình. Không bao giờ có thể lấy lại được nữa. Đừng nên làm như vậy. (hieulc) Và tới đây, câu chuyện vẫn còn tiếp tục: "Sau khi đốt xong tờ giấy bạc 20$, nhà diễn giả lại lấy ra tờ 20$ và một tờ 100$ và nói: Ai muốn tớ 20$ thì giơ tay trái lên, ai muốn tờ 100$ thì giơ tay phải lên. Và khi nhìn xuống khán phòng, tất cả mọi người đều giơ tay phải."

Vậy bài học nhận được ở đây là gì? Ở trên là bài học về chân giá trị, giá trị sẽ không bị mất đi dù có bị vùi dập đến như thế nào. Tiếp theo nói về bài học không vì những thất bại mà tự mình đánh mất đi giá trị của bản thân như việc đồng tiền bị xé hay đốt sẽ chẳng còn giá trị gì hết. Còn ở đây nói đến một quy luật: giá trị cao hơn bao giờ cũng có được tầm ảnh hưởng lớn hơn và khi đó những cái giá trị thấp hơn đứng bên cạnh sẽ chẳng còn ý nghĩa (mặc dù nó vẫn còn nguyên giá trị). Tờ 20$ dù có bị vò xé, dẫm nát vẫn có giá trị là 20$ nhưng khi nó đứng cạnh đồng 100$ thì chẳng còn ai chú ý tới giá trị của nó nữa. Và ở đây lại thêm một bài học nữa về giá trị: đồng 20$ hay 100$ dù như thế nào vẫn chỉ là đồng 20$ hay 100$ nhưng giá trị của con người thì khác, nó có thể thay đổi và phụ thuộc vào nỗ lực của bản thân mỗi chúng ta. Bởi vậy, đừng nên chỉ bằng lòng với giá trị hiện có của mình, hãy không ngừng nâng cao giá trị của bản thân, khiến không có gì có thể vò nát được bạn. Đồng 20$ có thể bị dẫm nát nhưng những viên kim cương lấp lánh kia, không những không thể bị vò xé mà luôn được mọi người nâng niu gìn giữ.

Hẹn gặp lại

Tokyo mùng 1 tết năm 2007

007

(1) lược bỏ đoạn kể về các học sinh K41, các bạn K41 có thể vào xem chi tiết tại địa chỉ sau: http://betotoshi.com

Những tin khác được gửi bởi trungjamesbond


Thư gửi học sinh K41 | 0 Comments
Để đưa ý kiến của mình về bài viết bạn cần phải nhập mã xác nhận Security Code là dòng chữ số in đậm ở phía dưới.

24090   

» Tin tức khác cùng chủ đề
Đừng Biến Giảng Đường Thành Thị Trường Buôn Bán ! 08/02/2007
Lễ hội thú nhồi bông ( Đi làng Canh ) 15/01/2007
Giao lưu "Sinh viên với tri thức mới" tại ĐH Công nghệ 18/12/2006
Thắt chặt “Tinh thần dân tộc “ giữa sinh viên và dân tộc 11/12/2006
FRESH SPICE DAY ! Để Lại Điều Gì ? 29/11/2006
Buổi giao lưu giới thiệu khoa tài chính - ngân hàng. 25/11/2006
Chương trình gặp gỡ nhà tuyển dụng Intel 15/11/2006
Rock band of FTU BOYs 05/11/2006
Cuộc thi viết luận tiếng Nhật 22/10/2006
Chương trình PR 27/09/2006

» Bài viết mới nhất
Không nên chuyển VND sang USD- 25/11/2008
Trung Quốc có an toàn trước “bão” tài chính Mỹ?- 02/10/2008
Tiếp bài 2 : Công nghiệp điện tử của Nhật- 13/08/2008
Bài 2 : Ngành công nghiệp Nhật Bản phát triển mạnh mẽ nhờ công nghệ- 11/08/2008
Vì sao Trung Quốc và Ấn Độ nói “Không” với Mỹ?- 02/08/2008
Kinh tế VN 6 tháng cuối năm: Cơ hội-rủi ro song hành- 02/08/2008
Từ chuyện Sony ngừng sản xuất- 26/07/2008
Trượt giá là cơ hội để cơ cấu lại nền kinh tế- 11/07/2008
Chuyên đề 2 : Nhật Bản - Xứ sở hoa Anh đào - 07/05/2008
Lễ hội hoa Anh Đào năm 2008 tại Việt Nam - Những khoảnh khắc được và mất - 07/05/2008
  Tiêu điểm
Kinh tế VN 6 tháng cuối năm: Cơ hội-rủi ro song hành
Quảng cáo ấn tượng đến mức nào?
“Nhức đầu” vì mất người tài
Ông trùm kim cương của Israel
Ông chủ trẻ với những giấc mơ toàn cầu
Việt Nam - con rồng nhỏ đang lớn mạnh
Nhiều khả năng xăng tăng giá sau ngày 10/5
Bill Gates diện kiến Thủ tướng
Giảng viên trẻ và "hy vọng 10 năm"
Nữ doanh nhân Việt: Những bông hồng cứng cáp
Sáng nay, xử vụ "chạy quota" ở Bộ Thương mại
Giảng viên trẻ... thời @!
Vụ bổ nhiệm TGĐ kỳ lạ nhất trên TTCK Việt Nam
Việt Nam sẽ đón những dự án cực lớn
Bài toán bản quyền phần mềm